THE SILENCE IS DEAFENING 

Opening: Fri 13 Nov 2020, 06:30 pm – 08:30 pm
Exhibition: 13 Nov 2020 – 08 Jan 2021
Vin Gallery
No 11 Street 55, Thảo Điền Ward, District 2, Hồ Chí Minh city

Le Thuy _ sự im lặng chói tai 6.jpg

SỰ IM LẶNG CHÓI TAI

Sau khi đọc “Mùa xuân vắng lặng” của Rachel Carson, một tác phẩm nói về sự cô độc của con người khi môi trường bị tàn phá. Tôi đặc biệt yêu thích một câu trong tác phẩm này là “Sự im lặng chói tai” và dùng nó làm cảm hứng trong sáng tác của mình.

Trong tác phẩm “Sự im lặng chói tai” tôi dùng hai chất liệu để biểu đạt suy nghĩ đó là lụa và sơn mài. Những bức tranh lụa khổ lớn được treo phía trước gợi đến như một không gian tâm linh, nơi thờ cúng của những gia đình người Việt – tấm “Trướng rủ màn che”, mô tả những phong cảnh yên bình nhưng đầy hoài niệm về những ngày xưa tươi đẹp. Nơi này cũng như là một tấm sân khấu chứa đựng sự hồi hộp, những bi kịch, và tương lai bất ổn.

Tiếp đến là sự sắp đặt của những chiếc đàn bầu, một nhạc cụ truyền thống của người Việt Nam. Tôi thu thập được những chiếc đàn không cất lên âm tiếng nữa và dùng nó để vẽ lên bằng chất liệu sơn mài. Mối quan tâm của tôi tập trung vào đề tài thiên nhiên, nơi con người và thiên nhiên đối kháng nhau, rời bỏ nhau. Những hình ảnh con người, núi non đình chùa, phong cảnh làng quê Bắc Bộ….được vẽ bằng những nét kí họa sau đó thếp vàng lên nền tấm vóc là cây đàn. Ở đây cây đàn được vẽ theo lối kĩ thuật sơn mài truyền thống, nhiều lớp lang tạo nên một không gian trừu tượng. Sự kết hợp giữa nét và mảng, giữa đặc và rỗng tạo nên một không gian im lặng và đầy chất vấn.

Tôi mong muốn miêu tả một trạng thái lặng thinh của không gian, nơi đang diễn ra những bi kịch đó. Những ảo tưởng về cuộc sống thường nhật, sự ích kỷ, vô cảm, và nỗi sợ hãi mang đến cho con người một thế giới không có tiếng động – một thế giới chết”. Tại sao lại là con số 39? Khi nào thì cuộc sống của một con người được thay thế đơn giản chỉ bằng một con số đầy tượng trưng? Tại sao những con số vẫn chạm đến những ý nghĩa nhất định trong đời sống tinh thần và văn hóa của người Việt. Có lẽ bản nhạc không thể cất lên này là một sự tôn kính thầm lặng mà tôi muốn gửi gắm tới những linh hồn người đã khuất, cũng như sự tiếc thương cho những bản nhạc không thể vang lên nữa.

Trong sáng tác của mình tôi vẫn luôn tìm kiếm cái đẹp trong cuộc sống, cả sự tan vỡ, cái chết và tàn phai. Những mong mỏi với quê hương, quê nhà, những niềm vui, cả những tấm bi kịch, tât cả rồi chỉ là hoài niệm. Chúng ta có thể làm gì để quê hương của mình tốt đẹp hơn? Cùng thời điểm này bao nhiêu thảm họa đang diễn ra xung quanh chúng ta. Đôi khi sự im lặng thật sự chói tai. Đôi khi sự im lặng là tiếng nói duy nhất mà chúng ta còn sót lại.

LIFE ORDINARY 

18 February - 12 March 2020

Presented by Craig Thomas Gallery 

27i Tran Nhat Duat Street, Tan Dinh Ward, District 1, Ho Chi Minh City, Vietnam

Le Thuy_Silent Spring I_125x270cm_Silk painting 2018.jpg

This series is about my journey to find the pristine beauty of nature. A place where humanity is a part of rather than apart from, seeking dominion over it.

I want to find the serene beauty and romanticism of nature.

I'm not the first person to evoke and explore the beauty of nature, certainly not the last nor especially particular in my depiction of nature

I am simply a person living in a time that people call “modern”. Comfort and convenience have separated us completely from nature. I fee suffocated. I long to see a drop of morning dew on a leaf, the splendid redness of the setting sun, watch the passage of time on the fading petals, enjoy the brightness of stars against the dark sky. 

All creatures are created equal. But are we really equal to other creatures on this rock? 

We, humans, tear down mountains, poison rivers, destroy habitats, wiping out entire species. We set ourselves above and apart from nature to exploit it and in our selfishness and greed, we modern people, are ever lonely.

The works in this series titled "Life Ordinary" is my grief for the loss of the natural world, our collective loss. There is much evidence in literature, poetry, architecture that celebrate the majesty of nature and our place within nature. 

Now, we have nothing but pollution, ugly high rises, barren fields and diseased herds. Nature was beautiful, and we made it pitiful. And it would be pitiful if we only know the beauty of nature through recorded images of the past.

I especially like the passage in Fukuoka's "On Straw Revolution".

"Snake bites frog ... hawk hunts snake. Wolf attacks hawk. One person kills the wolf, and later succumbed to the tuberculosis. Bacteria grow in human corpse and the grass thrive on nutrients from bacterial activity. Insects attack plants and frogs feed on insects” 

Humans are just a part of the natural cycle  life. Going against nature will only lead to self destruction.

 I choose images from nature and arrange them according to the law of survival. Al living beings are wrestling with life and death approaches. As the bird lies decaying in the field, covered in flies, corn stalks withering desolately with only the echo of the water fowl in the emptiness. Even the comfortable herd struggle with nature for survival.

I am recording a heroic epic about the death of all life. I hope that after death, life returns as ordinary

UNINHABITED 

(Young Talent Programme Winners’ Solo Exhibitions)

1 - 24 Septemper 2017

ION Art Gallery, Singapore.

Le Thuy _ Uninhabited 15.jpg

I always feel cynical about life. The lovely things I'm seeing seem like a charade. The beauty that I adore for so long turned out to be a veneer. I am curious about, and search for the essence of things, I peer under the veneer. Beauty fades in decay. I chase after what I see as just a veneer. Disappointed. I find myself on a path to nowhere. I aspire to create a perfect world. A world of no people, of no frustrations, no pretensions, no constraints. That perfect world is probably the world of death. But death amplifies beauty.

I choose animal images that are placed imaginary spaces, using silk as the medium to express my feelings. In quiet observation, haunted and tormented.

WHERE IS THE PLACE OF PEACE 

1 - 24 Septemper 2017

Craig Thomas Gallery 

27i Tran Nhat Duat Street, Tan Dinh Ward, District 1, Ho Chi Minh City, Vietnam

Le Thuy_ Exhibit_Walking inthe garden III.jpg

THE ORDER

Opening: Sat 25 Jul 2015, 6 pm
Exhibition: 25 Jul – 25 Aug 2015
Chula, Hanoi, Vietnam.

Le Thuy_ The order 17_35x65cm_2015 Silk painting.jpg

          I have a special love for traditional silk material. That is why I have used silk as the main medium in my creative process.

          Obsessed about a sense of place and space, I have asked myself a few questions: “where is a place of peace? Where do people live true to their nature?” To answer these questions, I have placed myself in different spaces. The interactions between spaces and people led me to appreciate the true value of life.  These interactions can be both specific or figurative in nature.

          I choose human figures, animals and nature and place them in imaginary settings with a narrative that is at times an opera, at times real life. I want to create an ambiguous, unreal space where there are hidden risks, struggles, loneliness and yearning for place where life is more beautiful. 

          I use silk because silk is a traditional material representing Eastern traditions. The softness of silk gives us a sense of mystery which is why I use silk to weave my personal stories.